Cù Lần, gợi dậy ký ức làng

TT - Chúng tôi phóng xe trực chỉ đường 722, ngang qua thung lũng Vàng, đập nước Suối Vàng, hồ Đankia... Hàng thông bên đường loang loáng vút qua.

 

 Đêm thưởng thức cồng chiêng ở làng


Dọc đường, thỉnh thoảng lại bắt gặp những tấm bảng gỗ mộc chỉ đường đi đến “Làng du lịch nông trang Cù Lần”. Cái tên gọi ngộ nghĩnh, mộc mạc hút bước chân.

Làng xuất hiện trước mắt thật yên bình. Gọi là làng, hẳn nhiên điều thiết yếu nhất nằm ở chỗ khơi gợi ký ức của mỗi người Việt về một nơi chốn đã trở thành linh hồn cho cả quãng đời nhân sinh. Vườn hoa trong cụm tiền cảnh vàng rực, màu vàng của hoa kim châm. Màu vàng dát thoai thoải trên sườn đồi, trước dãy nhà như nép mình bên nhau dọc con đường đá lát ngoằn ngoèo. Rừng thông chập chùng bao quanh, vừa vững chãi vừa bao dung.

Một hồ nước uốn lượn, hứng lấy bóng núi rừng soi xuống. Những nhánh lá hồng, xanh của cây cù lần được dùng làm biểu tượng logo của làng Cù Lần. Cũng trên logo còn có đôi mắt no tròn gợi nhớ đến loại động vật bé nhỏ (con cù lần) bởi vài thập niên trước đây, ở khu vực này có nhiều cù lần sinh sống. Hiện tại nơi đây đang nuôi khoảng mười con cù lần dù cù lần tự nhiên biệt dạng hẳn.

Du khách tùy chọn phương tiện di chuyển. Hoặc dạo bộ rồi leo dốc, thưởng thức... hơi thở hổn hển của chính mình. Hoặc theo những chiếc xe jeep lượn trên những con đường ngoằn ngoèo ngắm cảnh quan bất ngờ mở ra sau những ngọn đồi. Hoặc băng qua dòng suối róc rách, mát lạnh, ngắm cánh hoa mua tim tím soi mình xuống suối. Du khách trẻ ưa thích đong đưa trên hai chiếc cầu treo, để khi qua được cầu lại reo lên với sự hân hoan phấn khích. Trên ngọn đồi cheo leo là một bãi đất rộng để cắm trại, dã ngoại.

Thung lũng của làng Cù Lần xưa kia thuộc về không gian sinh tồn của người Lạch. Nay nghệ thuật cồng chiêng tạo sự nối kết giữa họ với du khách. Ngọn lửa, rượu cần và những tiếng chiêng ngân vang chuyển tải tâm thức của núi, tâm thức của làng nơi thung lũng vùng cao. Góp phần tạo nên sự thú vị cho du khách không chỉ là những cuộc đi, cuộc chơi mà còn có cả ăn nữa. Khách thăm làng có thể thưởng thức món heo mọi nướng, cháo tái, gà nướng cùng các loại rau vừa thanh, vừa sạch. Với tôi, có khi chỉ một củ khoai lùi thơm phức cũng đủ gợi dậy tâm thức làng.

Và giữa thung lũng đại ngàn, có hẳn một nhà triển lãm tranh với nhiều họa phẩm từ Bắc tới Nam, với đề tài làng trở thành “hồn” trong không gian mỹ thuật của Cù Lần. ..."Em hãy đếm cù lần khoe bóng. Em cứ đong cạn nước vơi nguồn... Dâng em lối nhỏ xinh uốn quanh hồ xanh suối vắng. Dâng em mái nhà tranh khuất trong màn sương chiều về... Cho anh nói lời yêu như đứa nhà quê thật thà..." Đó là ca từ của ca khúc "Lỡ yêu thật rồi" do Văn Tuấn Anh sáng tác, bởi chủ nhân làng Cù Lần này còn là một nhạc sĩ. "Xin ở đây, ở mãi nơi này. Thì xin, ở trọ giữa rừng..."